Đi xem về, câu bạn nhớ nhất thường là "lá số thiếu Mộc", hoặc thiếu Thủy, thiếu Kim. Rồi bạn được khuyên đeo cái vòng, để cái cây trên bàn, mặc màu này màu kia cho bù vào. Nghe hợp lý thật. Nhưng có một câu gần như không ai hỏi ngược lại bạn. Hay là bạn đang thừa?

Chỗ này cổ thư nói thẳng, và nói từ lâu rồi.

Sách viết gì

Trong "Cùng Thông Bảo Giám" có một câu gọn mà nặng:

过与不及,皆为乖道。故高者抑之使平,下者举之使崇,或益其不及,或损其太过。

>

Quá dữ bất cập, giai vi quai đạo. Cố cao giả ức chi sử bình, hạ giả cử chi sử sùng, hoặc ích kỳ bất cập, hoặc tổn kỳ thái quá.

Dịch cho gọn: quá mức và không đủ đều là sai đường. Cái cao thì nén xuống cho bằng, cái thấp thì nâng lên cho đủ. Chỗ thiếu thì bù thêm, chỗ thừa thì bớt đi.

Đọc lướt tưởng là lời khuyên sống chừng mực. Đọc kỹ mới thấy nó đang dạy cách chẩn một lá số.

Thừa và thiếu là hai bệnh khác nhau

Lá số không phải bảng đếm đủ năm hành. Nó là tương quan. Hành nào đang yếu, hành nào đang lấn, hành nào bị ép đến ngạt. Bệnh nằm ở chỗ mất cân, không nằm ở con số.

Thiếu là một hành non, không đủ sức đứng trong cuộc. Gặp ca này thì bù, đúng như câu "ích kỳ bất cập", thêm vào chỗ đang hụt. Người ta quen với cách chữa này nên nghĩ mọi lá số đều xử theo hướng đó.

Thừa thì ngược hẳn. Một hành quá vượng, nó không nâng bạn lên mà đè những hành khác xuống. Cách chữa lúc này là "tổn kỳ thái quá", bớt đi, hoặc "ức chi sử bình", lấy hành khắc mà nén cho bằng. Còn một đường nữa là mở lối cho nó xả bớt sang hành mà nó sinh ra, cho dòng chảy có chỗ đi.

Nén xuống và bù thêm là hai hướng ngược nhau. Đó mới là chỗ dễ sai. Nếu chẩn nhầm thừa thành thiếu rồi bồi thêm vào đúng cái đang dư, bạn không chữa gì cả. Bạn đổ dầu vào lửa.

Vì sao lời khuyên "thiếu thì bù" hay trật

Cái vòng, cái màu, cái cây, tất cả đều dựa trên một giả định ngầm. Rằng bệnh của lá số luôn là thiếu. Đếm ra năm hành, thấy vắng Mộc, thế là kê Mộc.

Nhưng chưa ai dừng lại xem hành nào đang lấn. Một lá số có thể không thiếu gì, mà khổ vì một hành mạnh quá, kéo cả cuộc về một phía. Với ca đó, bù thêm là làm nặng thêm. Việc cần làm là bớt, là nén, là tìm chỗ cho nó thoát.

Sách gọi cả hai, thừa lẫn thiếu, đều là "quai đạo", đều là lệch đường. Nó không thiên vị bên nào. Người xem mới hay thiên, vì bù thì dễ nói, còn bớt thì khó nghe.

Soi vào chính bạn

Bỏ lá số qua một bên, chuyện này đúng với người thật.

Có người khổ vì thiếu. Thiếu sự bền, thiếu chỗ dựa, thiếu một thói quen giữ mình lại. Người đó cần bù, cần thêm cái chưa có.

Có người lại khổ vì thừa. Thừa tham vọng mà nền không đỡ nổi. Thừa cả tin nên ai nói gì cũng nghe. Thừa nóng nên việc gì cũng lao vào rồi cháy. Người này mà đi bù thêm thì hỏng. Họ không cần thêm lửa. Họ cần một dòng nước, hoặc một khoảng đất để lửa có chỗ tản ra.

Hai người, hai bệnh, chữa ngược nhau. Cho người thừa uống thuốc bổ của người thiếu là hại nhau mà cứ tưởng đang giúp.

Cái khó là tự mình rất khó thấy mình đang thừa. Thiếu thì thấy ngay, vì nó làm bạn hụt, bạn thèm. Thừa thì êm, vì nó hợp với bản tính, làm gì cũng thấy thuận tay. Đến khi nó đè sập một thứ quan trọng bạn mới nhận ra.

Trước khi vội bù

Lần tới ai đó bảo bạn thiếu hành này hành kia, chưa cần tin ngay, cũng chưa cần cãi. Chỉ cần hỏi thêm một câu: vậy trong lá số của tôi, cái gì đang thừa?

Người trả lời được câu đó mới là người đang đọc cân bằng, chứ không phải đang đếm.

Và câu để bạn tự soi, không cần ai xem giúp: trong con người bạn lúc này, cái gì đang thiếu cần được bù, và cái gì đã thừa đến mức nên bớt đi một chút?

---

Muốn xem lớp này trong lá số của chính bạn? Tạo tài khoản miễn phí tại Moon. [https://moon.atumplatform.com?utm_source=website&utm_medium=organic&utm_campaign=moonmkt](https://moon.atumplatform.com?utm_source=website&utm_medium=organic&utm_campaign=moonmkt)